Feeds:
Posts
Comments

Trong vườn có mấy con vật thân thiện được chủ vườn thương tặng tên gọi “thằn lằn – chó”. ☺
Chừng năm bảy con loanh quanh nơi gốc cây, bờ tường… Chủ vườn chẳng thèm dòm tới cái loài bò sát không “ăn ảnh” ấy cho đến ngày phát hiện chúng lặng lẽ bám theo chủ vườn như tụi chó con.
Té ra vì chủ vườn cứ thấy ruồi muỗi là lấy vợt đập bôm bốp, mà bọn gian ác ấy lại là món khoái khẩu của đám thằn lằn !
Bây giờ thì thân thiết lắm rồi : chỉ cần nghe chủ vườn gõ cạch cạch là “mấy ảnh” lon ton tới trình diện ngay 💚💚💚
Đã nói là tụi nó không phù hợp làm mẫu ảnh nên hình minh họa là “mặt” đứa khác vậy 😎

Advertisements

Mối liên hệ giữa người này và người kia như một sợi chỉ, mỗi người giữ một đầu… khi căng là liên hệ nhiều, khi chùng là thưa thớt…
Đôi lúc những sợi chỉ bị rối, có khi bị lạc mối, có khi một đầu đã bị thả, bị đứt cố tình hoặc vô ý…
Cũng có trường hợp lần mò cột lại mối đứt… cũng có khi ai đó lại nhặt đầu chỉ “vô chủ” kia lên để từ đó nắm giữ thêm một mối liên hệ…
Chung quy lại thì đừng lo cho cái đầu dây bên kia còn hay đứt… chỉ cần giữ những mối chỉ đang nằm trong tay mình mà thôi… 💙💙💙

Cuối tháng tư năm 2009… bỗng chốc trắng tay theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Người Bạn già đáng kính khi ấy đã cho một lời khuyên làm thay đổi “vận mệnh” : ” hãy nhận một công việc thật mới, thật khó… hãy chọn một thế giới khác xa với những gì đã biết… hãy tận hưởng sự thay đổi…”

Thế là phỏng vấn xin việc :
– hãy cho tui biết cô có những điểm mạnh và điểm yếu gì ?
– dạ, điểm yếu là tui 38 rồi, hơi già… điểm mạnh là tui có thể làm cho cty bất kỳ giờ nào trong tuần, tui có thể dạy tiếng Pháp cho nhân viên trong cty, cái gì chưa biết tui sẽ cố gắng học… và lương bao nhiêu tui cũng nhận…

Cuộc đời luôn có những ngã ba, ngã năm, ngã bảy… khi đã chọn thì cứ đi… ngắm hoa cỏ lạ trên đường… không quay đầu… và cứ tin là mình sẽ thấy được nhiều điều, sẽ cứng cỏi hơn, trước khi đến ngã rẽ mới…💙💙💙

vô tư… 💗☺💗
đã rất nhiều lần nghe đề nghị là đưa cái rẹt cho người ta cầm… lo cười híp mắt, lo ẹo qua ẹo lại… rồi cảm ơn rối rít do vừa ý quá, chứ không phải do người ta trả lại…

cứ cái đà này thì sẽ thành thói quen “vô tư”… sẽ không để ý dè chừng… rồi sau này về… sẽ bị chúng nó giật điện thoại ngay tại quê mình cho mà xem !!! 😁💛💛

đã làm đủ chưa em… tập làm đi em… kẻo không kịp… 💙💙💙

2009 – 2012

những “nhiệm vụ bất khả thi” khi làm “tay chân” của Sếp…😎
💎 allô, Cô tìm dùm tui cái passport… tui biết nó ở đâu thì tui hỏi làm chi… mà phải nhanh lên vì ra phi trường rồi…
💎 allô, sáng nay ra khỏi nhà tui thấy trong lùm cây có con rắn… Cô kêu ai tới bắt nó đi… nó không còn ở đó hả, thì bữa khác tới…
💎 Cô dịch được tiếng Pháp phải không… ừm… chuyến này mình họp bằng tiếng Anh nhe…
💎 Cô biết tô màu không… mua bút nào Cô thích đó, rồi tô cái bản đồ khổ A1 này cho tui nhe…
💎 allô, người ta hủy chuyến bay của tui… Cô làm sao cho tui bay về đi… chờ hai ngày ha… không được… núi lửa sắp phun chứ chưa phun mà… Cô nói họ đi…

nhiều quá, kể chừng nào cho hết Sếp ơi 😎

💜💜💜
ngày hôm qua ấy.. khi tôi còn tuổi đôi mươi… tôi đã lướt qua những năm tháng…
đã đùa chơi với đời, như người đùa với tình yêu
và tôi đã sống về đêm mà chẳng màng ngày nắng vụt qua…

bao dự định đã làm để rồi tan vào hư không
bao hy vọng tạo nên để rồi tôi thả bay theo gió
đôi mắt tìm trời, nhưng tìm còn trong đất…

ngày hôm qua ấy… khi tôi còn tuổi đôi mươi…
tôi đã phung phí mà cứ ngỡ mình biết ngừng thời gian…
và để ngăn nó trôi, muốn vượt trước cả nó
tôi đã chẳng được gì ngoài chạy…chạy đến hụt hơi…

chẳng nhớ quá khứ, mãi miết lắp ghép tương lai
vội vàng trong mọi cuộc trò chuyện
cho rằng mình luôn đúng
ngạo nghễ cười cả thế gian…

ngày hôm qua… khi tôi còn tuổi đôi mươi…
tôi đánh mất thời gian chỉ vì những điều điên khùng
để còn lại gì ngoài việc nhận ra
những nếp nhăn trên trán… và nỗi sợ sự chán chường..
bởi bao cuộc tình đã chết yểu… bao người bạn đã rời xa…

tôi đã sai khi tạo ra sự trống vắng quanh mình…
đã phí cuộc đời và tuổi thanh xuân
cuộc sống có hay có tệ… mà tôi lại ném mất điều hay…
đã làm lạnh giá nụ cười, đóng băng tiếng khóc..
để bây giờ… còn đâu…
những tháng năm tôi còn đôi mươi…

HOA THU VÀNG cảm dịch bài hát HIER ENCORE
(Version anglaise – Bản tiếng Anh là YESTERDAY WHEN I WAS YOUNG)

💜💜💜
Hier encore, j’avais vingt ans, je caressais le temps
J’ai joué de la vie
Comme on joue de l’amour et je vivais la nuit
Sans compter sur mes jours qui fuyaient dans le temps

J’ai fait tant de projets qui sont restés en l’air
J’ai fondé tant d’espoirs qui se sont envolés
Que je reste perdu, ne sachant où aller
Les yeux cherchant le ciel, mais le cœur mis en terre

Hier encore, j’avais vingt ans, je gaspillais le temps
En croyant l’arrêter
Et pour le retenir, même le devancer
Je n’ai fait que courir et me suis essoufflé

Ignorant le passé, conjuguant au futur
Je précédais de moi toute conversation
Et donnais mon avis que je voulais le bon
Pour critiquer le monde avec désinvolture

Hier encore, j’avais vingt ans mais j’ai perdu mon temps
À faire des folies
Qui me laissent au fond rien de vraiment précis
Que quelques rides au front et la peur de l’ennui
Car mes amours sont mortes avant que d’exister
Mes amis sont partis et ne reviendront pas

Par ma faute j’ai fait le vide autour de moi
Et j’ai gâché ma vie et mes jeunes années
Du meilleur et du pire en jetant le meilleur
J’ai figé mes sourires et j’ai glacé mes pleurs
Où sont-ils à présent?
À présent
Mes vingt ans..
💜💜💜